Các vụ bê bối thao túng tài chính nổi tiếng: Khi phố Wall có “trò chơi”|LIBOR Scandal – bê bối thao túng tài chính về lãi suất|Enron – Khi báo cáo tài chính là tiểu thuyết kỳ ảo có thật|Archegos Capital – Khi đòn bẩy lớn hơn cả logic

Các vụ bê bối thao túng tài chính nổi tiếng: Khi phố Wall có “trò chơi”

Nếu bạn nghĩ rằng thị trường tài chính toàn cầu vận hành dựa trên niềm tin, minh bạch và logic thuần túy – hãy chuẩn bị cho một cú “quay xe”. Lịch sử tài chính hiện đại không thiếu những “drama” gay cấn hơn cả phim HBO: nơi các ngân hàng lớn câu kết dìm lãi suất, nơi trader rỉ tai nhau trước giờ ra tin và nơi báo cáo tài chính được chỉnh sửa như ảnh selfie sống ảo. Hãy cùng TintucFX điểm lại những vụ bê bối thao túng tài chính nổi tiếng nhất thị trường nhé!

LIBOR Scandal – bê bối thao túng tài chính về lãi suất

LIBOR – hay London Interbank Offered Rate – từng là một trong những chỉ số lãi suất quan trọng bậc nhất thế giới. Nó không chỉ quyết định lãi suất cho vay giữa các ngân hàng lớn, mà còn ảnh hưởng đến hàng nghìn tỷ USD hợp đồng vay, thế chấp, trái phiếu và sản phẩm phái sinh toàn cầu.

Nghe có vẻ nghiêm túc, minh bạch và đầy tính kỹ thuật? Sai rồi.

Vào những năm 2000, một nhóm các ngân hàng lớn – bao gồm Barclays, UBS, Deutsche Bank và một vài cái tên “nặng đô” khác – đã bị phát hiện thao túng LIBOR để phục vụ mục tiêu lợi nhuận. Cụ thể, các trader và nhân viên phụ trách báo cáo lãi suất đã phối hợp “dìm” hoặc “nâng” con số LIBOR mỗi ngày nhằm làm đẹp sổ sách hoặc hưởng lợi từ các vị thế phái sinh đang nắm giữ.

LIBOR Scandal – bê bối thao túng tài chính về lãi suất
LIBOR Scandal – bê bối thao túng tài chính về lãi suất

Vấn đề nằm ở chỗ: LIBOR không được tính toán hoàn toàn từ giao dịch thực tế, mà dựa phần lớn vào… ý kiến báo cáo của các ngân hàng về mức lãi suất “họ có thể vay được”. Nói cách khác: bạn không cần thật sự vay – chỉ cần nói là bạn có thể vay với mức bao nhiêu. Nghe hơi giống… “chấm điểm cho chính mình”? Vâng, và họ đã làm điều đó rất tốt, trong nhiều năm.

Khi sự việc vỡ lở năm 2012, niềm tin của thị trường vào toàn bộ hệ thống định giá lãi suất đã bị lung lay nghiêm trọng. Hậu quả?

  • Hàng chục nhân viên ngân hàng bị truy tố hoặc sa thải.
  • Hơn 9 tỷ USD tiền phạt cho các tổ chức liên quan.
  • Kết thúc của LIBOR – chỉ số này chính thức bị loại bỏ dần và thay thế bằng các chuẩn mực mới như SOFR.

Bài học rút ra: Khi một chỉ số chi phối cả thị trường mà lại dựa trên sự “tự giác” của những người có hàng trăm triệu USD lợi ích liên quan… thì có lẽ vấn đề không nằm ở trader retail không biết phân tích kỹ thuật, mà ở chỗ cái hệ thống “trông có vẻ nghiêm túc” lại được xây dựng trên niềm tin mù quáng.

Xem thêm: Central Banks Intervention là gì? Khi ngân hàng trung ương ra tay định hình tỷ giá Forex

Forex Scandal – Khi trader ngân hàng nhắn tin và cả thị trường đi lệch

Forex là thị trường tài chính lớn nhất thế giới, với khối lượng giao dịch hơn 6.000 tỷ USD mỗi ngày. Vậy nên, nếu bạn có thể “chạm tay” vào bảng giá – chỉ cần vài pip thôi – thì lợi nhuận thu về cũng có thể tính bằng triệu đô. Và đó chính xác là thứ đã khiến một nhóm trader tại các ngân hàng hàng đầu thế giới quyết định chơi chung.

Từ năm 2008 đến khoảng 2013, một số trader thuộc các “ông lớn” như JPMorgan Chase, Citigroup, HSBC, Barclays và UBS đã bị phát hiện thành lập các nhóm chat riêng, nơi họ cùng nhau:

  • Thảo luận vị thế giao dịch của từng người.
  • Chia sẻ mức giá bid/ask nội bộ trước giờ công bố tỷ giá chính thức.
  • “Push giá” bằng các lệnh lớn để dìm hoặc đẩy một cặp tiền nào đó trong thời điểm định giá – đặc biệt là thời điểm “fixing window” (tức khoảng 60 giây mà tỷ giá tham chiếu được xác lập mỗi ngày).

Cái tên nhóm? Không đùa đâu, họ gọi đó là “The Cartel”, “The Bandits’ Club” hay “The Mafia”. Đúng kiểu: chơi lớn, lộ luôn bản chất ngay từ group name.

Tác hại là khi những người nắm giữ thông tin và thanh khoản cố tình khớp lệnh để tạo sóng giá, toàn bộ thị trường – đặc biệt là các quỹ hưu trí, công ty đa quốc gia, và trader cá nhân – trở thành nạn nhân của một ván cờ mà họ không hề biết mình đang chơi.

Kết quả:

  • Hơn 10 tỷ USD tiền phạt cho các ngân hàng liên quan.
  • Nhiều trader cấp cao bị cấm hành nghề vĩnh viễn, một số phải đối mặt với án hình sự.
  • Thêm một cú đấm vào lòng tin của thị trường vốn đã mỏng manh sau khủng hoảng 2008.

Enron – Khi báo cáo tài chính là tiểu thuyết kỳ ảo có thật

Nếu từng có một câu chuyện cổ tích tài chính thời hiện đại, thì Enron chính là nhân vật chính với đầy đủ yếu tố: tăng trưởng thần tốc, vỏ bọc đổi mới, nhà đầu tư mê mẩn và cú sụp đổ khiến cả nước Mỹ bàng hoàng.

Vậy Enron đã làm gì? Enron từng là một trong những tập đoàn năng lượng lớn nhất nước Mỹ, với mô hình kinh doanh cực kỳ sáng tạo (và… khó hiểu). Nhưng đằng sau ánh hào quang đó là hàng loạt công ty ma, báo cáo thu nhập ảo và những khoản nợ được giấu khéo như bùa tàng hình.

Enron – Khi báo cáo tài chính là tiểu thuyết kỳ ảo có thật
Enron – Khi báo cáo tài chính là tiểu thuyết kỳ ảo có thật

Bằng cách tạo ra các công ty con (SPV – Special Purpose Vehicle), Enron chuyển các khoản nợ ra khỏi bảng cân đối kế toán, đồng thời tạo doanh thu ảo bằng cách bán sản phẩm cho chính… mình thông qua các thực thể đó. Nếu bạn thấy khó hiểu, hãy tưởng tượng thế này: bạn bán cho chính mình một ly cà phê giá $10.000 và ghi nhận đó là lợi nhuận. Vậy mà họ làm được thật.

Và chuyện gì xảy ra? Vào năm 2001, khi báo giới và các nhà đầu tư bắt đầu soi kỹ hơn, mớ báo cáo như “fanfiction” của Enron bắt đầu rạn nứt. Cổ phiếu từ gần $90 rơi thẳng xuống gần $0. Hàng nghìn nhân viên mất trắng quỹ hưu trí và thế giới chứng kiến một trong những vụ phá sản tồi tệ nhất lịch sử doanh nghiệp Mỹ.

Cú sập kéo theo hãng kiểm toán Arthur Andersen – một trong Big Five thời đó – vì tội tiêu hủy tài liệu, che giấu sai phạm. Đến đây, câu chuyện không còn là gian lận cá nhân, mà là vấn đề hệ thống.

Xem thêm: Smart Money là gì? Giải mã dòng tiền thông minh thao túng thị trường tài chính

Lehman Brothers – Khi gã khổng lồ tài chính gục ngã như quân cờ đầu tiên

Tháng 9 năm 2008, cả thế giới tài chính nín thở khi Lehman Brothers – ngân hàng đầu tư lớn thứ tư nước Mỹ – tuyên bố phá sản. Với hơn 600 tỷ USD tài sản lúc đó, đây là vụ phá sản lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ và là ngòi nổ chính của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu.

Nhưng điều khiến vụ việc này lọt vào danh sách các “vụ bê bối thao túng tài chính nổi tiếng” không chỉ là quy mô, mà là cách Lehman chơi trò “mỹ thuật sổ sách” để trốn lỗ.

Lehman đã sử dụng một kỹ thuật gọi là Repo 105, cho phép họ bán tài sản tạm thời (repo) nhưng lại hạch toán như bán vĩnh viễn, nhờ đó làm giảm tổng tài sản và nợ ngắn hạn trong báo cáo tài chính. Tạm hiểu: bạn mượn xe hàng xóm, đem bán, lấy tiền đi du lịch – nhưng vẫn ghi trong sổ là mình không nợ ai cả. Và luật thời đó… cho phép!

Bằng cách này, Lehman đã che giấu hàng chục tỷ USD nợ xấu, đánh lừa cả thị trường lẫn nhà đầu tư, cho đến khi bong bóng bất động sản Mỹ vỡ tan.

Vụ Lehman không chỉ là một cú ngã, mà là quả bom lan truyền toàn bộ hệ thống tài chính toàn cầu. Các ngân hàng ngưng cho vay lẫn nhau, thị trường chứng khoán toàn cầu lao dốc, hàng triệu người mất việc và các chính phủ buộc phải tung gói cứu trợ hàng nghìn tỷ USD để cứu hệ thống ngân hàng.

Archegos Capital – Khi đòn bẩy lớn hơn cả logic

Trong giới tài chính, “family office” nghe có vẻ hiền lành – kiểu như văn phòng đầu tư của một gia đình giàu có, giao dịch cẩn trọng, ưu tiên bảo toàn vốn. Nhưng Archegos Capital Management, do Bill Hwang điều hành, đã chứng minh rằng đôi khi khái niệm “gia đình” không đồng nghĩa với an toàn. Mà là “gánh nợ nguyên gia phả”.

Archegos không phải là hedge fund (quỹ đầu cơ), mà là family office – nên không bị giám sát chặt bởi SEC như các quỹ lớn. Họ dùng các công cụ phái sinh như Total Return Swaps để đặt cược vào cổ phiếu công nghệ và truyền thông (như ViacomCBS, Baidu, Tencent Music…) mà không cần sở hữu trực tiếp và không phải công bố sở hữu.

Archegos Capital – Khi đòn bẩy lớn hơn cả logic
Archegos Capital – Khi đòn bẩy lớn hơn cả logic

Nhờ mối quan hệ thân thiết với các ngân hàng lớn (Credit Suisse, Nomura, Morgan Stanley…), Archegos được cấp mức margin khủng khiếp – có nơi lên đến 10:1. Về cơ bản, họ có thể kiểm soát hàng chục tỷ USD tài sản… chỉ với vài tỷ tiền mặt.

Điều gì đã xảy ra? Khi giá cổ phiếu ViacomCBS giảm mạnh vào tháng 3/2021, Archegos không đủ margin để duy trì vị thế. Các ngân hàng đồng loạt gọi margin và bán tháo tài sản thế chấp. Kết quả? Archegos… bay màu. Credit Suisse mất hơn 5 tỷ USD, phải thay CEO và chao đảo đến tận hôm nay. Các ngân hàng khác cũng lỗ nặng, và toàn thị trường rúng động vì một quỹ không ai biết tên đã “đốt sạch” hàng chục tỷ đô như thế nào.

Và câu hỏi lớn:

  • Làm sao một family office có thể khuấy đảo thị trường như vậy mà không ai kiểm soát?
  • Vì sao ngân hàng cấp margin như cho mượn USB?
  • Và phải chăng, hệ thống tài chính hiện đại vẫn đang có những lỗ hổng khổng lồ, chỉ chờ đúng người “biết bấm nút”?

Xem thêm các kiến thức đầu tư tài chính tại đây nhé!!!

Kết luận

Từ LIBOR đến Forex Cartel, từ Enron đến Archegos, mỗi vụ bê bối thao túng tài chính không chỉ là một cú lừa, mà là một bản cáo trạng cho hệ thống. Một hệ thống nơi mà nếu bạn đủ lớn, đủ kín, hoặc đủ… “sáng tạo”, bạn có thể uốn cong luật chơi theo cách mình muốn. Phố Wall, không hẳn là nơi xấu. Nhưng nếu bạn bước vào đó với một trái tim ngây thơ và một chiến lược không có quản trị rủi ro, bạn sẽ sớm hiểu ra: trò chơi này không dành cho người mộng mơ.

Đánh giá post
Bài viết liên quan